Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact


ÁNH SÁNG TRÊN ĐƯỜNG ĐẠO

 

Con kính lạy Đức Mẫu Mẹ.
Con kính lạy Đức Vua Cha, Chư Vị Phật, Chư Vị Bồ Tát, Cộng Đồng các cõi.
Con kính xin Bề Trên,
Kính xin Đức Thầy ân xá cho đệ tử những sơ suất trong khi viết những dòng tự thuật nầy để chia sẻ tấm lòng cùng các pháp hữu.

 

Từ nhỏ tôi đã thích đọc những chuyện về Nhân, Nghĩa, Hiếu Đạo, những chuyện cổ tích thần tiên, nhất là chuyện Tây Du, Phong Thần, Bát Tiên,... nên tin ở đời có Phật Trời, có Lý Nhân Quả.

 

Gia đình theo đạo Phật, nhưng chỉ lễ Phật tại gia, đi chùa khi có những lễ lớn. Về kinh sách chỉ đọc có Kinh Phổ Môn, Kinh Cứu Khổ của Đức Quan Âm nên thường xuyên niệm hồng danh Đức A Di Đà Phật và Ngài Quan Âm Bồ Tát. Đặc biệt, ngay từ nhỏ tôi đã không biết phân biệt tôn giáo, xem các tôn giáo đều như nhau. Người các tôn giáo khác cũng vẫn kết thân bằng hữu. Đôi khi cũng theo đến nhà thờ phượng thành tâm kính lễ các vị giáo chủ như mọi người trong đạo giáo đó.

 

Năm 1969, tôi đạp nhằm một trái mìn nhỏ gài trong một căn nhà hoang. Mìn nổ cách một bước chân bên trái tôi, nhưng nhờ Ơn Trên tôi chỉ bị gẫy xương cổ tay trái và một ít miểng nhỏ ghim vào người không nguy đến tính mạng. Cũng may, nhờ vậy mà tôi sớm ra khỏi đời binh ngũ.

 

Lần thứ nhì vào năm 1983, trong chuyến đi ra hải ngoại, tôi bị té trên tàu và cũng cánh tay trái lại đập vào trục quay chân vịt của tàu. Xương trên bắp tay bị gãy đôi. Rủi thay, sau đó tàu bị hư máy trôi lênh đênh trên biển. Tới ngày thứ năm mới được tàu dầu của Mỹ cứu vớt. Trên tàu Mỹ họ cũng chỉ băng sơ sài và dùng băng vải choàng qua cổ để treo cánh tay (cánh tay ngay từ lúc đầu bị gẫy đã lửng lơ không co duỗi, cử động được gì). Thêm hai ngày sau nữa về tới Phi Luật Tân, tôi mới được vào bệnh viện nối xương và bó bột lại.

 

Điều kỳ lạ là ròng rã 7 ngày đêm vết thương không có thuốc men băng bó, nhưng chỉ sưng lên đôi chút, và tôi cũng không bị đau nhức nhiều. Tôi hiểu rằng Ơn Trên đã hộ độ, ân xá cho tôi chỉ phải trả một chút nghiệp nhỏ, tin tưởng Phật Trời nhiều hơn.

 

Qua đến Mỹ, thời gian đầu ở tiểu bang xa, mãi tới cuối năm 1987 mới về được Calif. Nơi đây người Việt đông đảo, sách báo, chùa chiền cũng nhiều. Qua phương tiện sách báo tôi chú tâm nghiên cứu Thiền Tông Tịnh Độ và tập tu thiền theo các sách vở.

 

Thời gian nầy tôi cũng có dịp đi lễ chùa, đi vào các hội quán thiền định tìm hiểu và học tập thêm, nhưng tôi vẫn chưa nhất quyết theo một pháp môn nào hay tôn một vị nào làm Sư Trưởng. Vì trong tâm tôi hình như còn một điều gì chưa thỏa mãn, có thể là tôi chưa đủ tin tưởng, hoặc là tình cảm thiêng liêng trong tâm chưa tới lúc gắn bó cho lắm.

 

Tuy nhiên, tôi vẫn tôn kính và cảm ơn các vị tôn trưởng, cũng như cảm ơn các vị thiền sư, học giả đã viết lên những kinh sách mà tôi đã đọc. Đó cũng như  những mồi than để tiếp tục đốt cháy bếp lửa tâm hướng thượng và hướng đạo của tôi.

 

Bởi còn một khắc khoải, một vấn nạn trong tâm cho nên đêm đêm tôi vẫn khấn nguyện: “Kính xin Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế, kính xin Đức Từ Phụ A Di Đà Phật, Chư Vị Bề Trên thương xót cho tôi gặp được một vị Minh Sư, một bậc Chân Sư để hướng dẫn con chánh pháp tu học. Con không muốn bị chôn chân trong cõi Hồng Trần sinh tử luân hồi nầy mãi”.

 

 

ÁNH SÁNG TRÊN ĐƯỜNG ĐẠO:

Tháng 12 năm 2001, tình cờ đọc trong báo thấy Trung Tâm Trị Liệu Và Thiền Định mở lớp hướng dẫn thiền. Tôi gọi phone tới xin học thì lúc đó đang là khóa dạy cho người bản xứ Âu Mỹ.

 

Chú Thái bảo chờ khi nào mở lớp dạy cho người Việt sẽ thông báo sau. Vài tuần sau, may mắn chú Thái gọi lại học.

 

Ngày 9 tháng 1, sau khi chú Phước dạy tập sơ thiền xong ra ngồi ngoài nói chuyện, xem báo thì đúng lúc Đức Thầy Từ Minh Đạt và cô Bi ghé lại thăm lớp học.

 

Lần đầu tiên, bất ngờ được diện kiến Đức Thầy, lòng tôi nao nao làm sao ấy. Nhìn Đức Thầy ngồi nói chuyện với chú Thái thật vui vẻ, nhất là hình tướng Đức Thầy khác hẳn với những vị sư trưởng tôi đã gặp. Ở Đức Thầy toát ra một khí sắc tươi sáng hiền hòa. Một sự kính ngưỡng một tình cảm từ từ dâng lên trong lòng tôi. Hình như sợi dây tinh thần Thiêng Liêng nào đó đang ràng buộc ở trong tôi.

 

Sau khi xin phép ra về, Đức Thầy Từ Minh Đạt có cho phép nhân ngày lễ Vía Đức Đại Thừa Liên Hoa Hóa Thân Minh Vương Phật sắp tới, nếu tôi muốn đến Đại Hùng Linh Điện tham dự đại lễ thì đến.

 

Tối đó về nhà đọc những sách báo Quy Nguyên tôi cảm thấy hân hoan sung sướng, hình như đã tìm gặp một cái gì cao quý. Đêm đó, trước khi đi ngủ, tôi thầm cầu nguyện: “Kính xin Đức Từ Phụ, kính xin các vị Bề Trên, nếu quả con đã gặp một Chánh Pháp, một vị Minh Sư, xin Ngài hãy chỉ điểm cho con được tận tường”.

 

Đêm đó đang mơ màng ngủ, tự dưng tôi nghe trong đầu nổ một tiếng bụp, giống như tiếng bóng đèn chạm điện nổ, rồi ánh sáng như hoa cà, như điện chạm tỏa sáng ra. Tôi hết hồn, giựt mình mở mắt nhìn chung quanh. Sờ tay chân, mặt mũi thấy vẫn không có gì, nhìn đồng hồ lúc đó đang chỉ 2 giờ khuya.

 

Tôi tỉnh người nghĩ ra chắc là dấu hiệu chỉ điểm thị chứng của Bề Trên. Tôi ngồi dậy khấn nguyện và thiền theo pháp Vô Vi Quy Nguyên.

 

Trưa ngày 12 tháng 1 năm 2002 tôi đến Đại Hùng Linh Điện tham dự đại lễ hồi vị của Đức Ngài cũng là lễ Vía Đức Đại Thừa Liên Hoa Hóa Thân Minh Vương Phật. Lần đầu tiên đến Đại Hùng Linh Điện, cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được đến trước một ngôi Tam Bảo có linh tượng Đức Mẫu Hoàng, Đức Vua Cha và Cộng Đồng Chư Phật. Tôi cảm nhận một bầu không khí tôn nghiêm, một sự linh thiêng huyền nhiệm tỏa ra khắp nơi.

 

Đức Thầy đối với các pháp hữu bằng một tình thương Thiêng Liêng hòa ái. Hình như thứ tình thương không phải phát xuất từ thế gian nầy.

 

Các pháp hữu đối với nhau trong tình tương thân, tương kính, tương ái và tất cả mọi người, mọi tầng lớp mọi lứa tuổi đều một lòng tôn tôn, kính kính Đức Thầy. Quả là một nơi có một không hai ở trên cõi đời nầy.

 

Ngày hôm đó, tôi được Đức Thầy thọ ký và ban cho Thiên Linh Bảo Pháp. Thật vô cùng cảm động, tôi không biết nói sao hết sự hân hoan sung sướng ở trong lòng. Tôi đã được bước lên thuyền từ cứu độ của Đức Thầy.

 

Con thành tâm cảm tạ ân điển của Bề Trên,

Con thành tâm cảm tạ Đức Thầy.

 

Đệ tử chỉ còn biết tự nguyện bỏ lần đi các phiền não, bò lần đi các sân hận, cố gắng tu học pháp môn, đạt đạo pháp. Nguyện xin làm sao mãi mãi được theo chân Đức Thầy cùng các pháp hữu huynh trưởng phổ truyền đạo pháp, hoằng độ nhân sinh thân tâm thường an lạc, sớm thức giác hồi đầu, xa rời phiền não mê lầm.

 

Đó là cách tốt nhất để giúp đệ tử tu tạo công quả, công đức, giải trừ đi bao nghiệp chướng sâu dầy từ vô thủy đến nay. Nam Mô A Di Đà Phật.

 

 

CẢM NGHĨ VỀ CUỘC ĐẤT HUYỀN LINH:

Ngày 1 tháng 6, tôi được Đức Thầy cho phép tháp tùng lên viếng cuộc đất tại thành phố Golden Hills, nơi mà Đức Thầy đang mua để mở rộng khuôn viên đạo pháp cho toàn thể chúng sanh trên thế giới về chiêm bái và tu học.

 

Đi tháp tùng theo Đức Thầy lần nầy gồm có cô Bi, bác Biên, chú Lành, chú Ngọc, cô Jacky, cô Hương,... cô Vân đi xe riêng đến muộn.

 

Cả một khung cảnh rộng lớn, núi đồi uy nghi hùng vĩ nhưng không kém vẻ xinh đẹp. Trời nắng nhưng trên cao gió mát lồng lộng thổi.

 

Đức Thầy chỉ cho chúng tôi biết chỗ nào sẽ đặt tượng Đức Chí Tôn, nơi nào sẽ đặt tượng Đức A Di Đà, nơi nào sẽ xây đền Mẫu và đặt tượng Mẫu. Toàn là những nơi quan trọng và cảnh trí xinh đẹp tuyệt kỳ.

 

Dù đi theo chân Đức Thầy leo xuống dốc, trèo lên cao, có đôi phần thấm mệt vì là lần đầu tiên tôi leo núi nhưng tôi vẫn cảm thấy khoan khoái vì ở trên cao yên tĩnh, thoáng mát, con người cảm thấy thanh thoát nhẹ nhàng, như trút đi bao gánh nặng trần đời, không còn chút vương vấn bận bịu gì nữa.

 

Ngồi trên xe lăn bánh trở về tôi mới có thì giờ hình dung lại cuộc đất và như chợt nhớ ra hình như tôi đã được nghe đến hình thể cuộc đất nầy ở đâu rồi.

 

Đêm đó, tôi suy nghĩ hoài vấn đề nầy và cuối cùng tôi cũng đã nghĩ ra. Hơn năm trăm năm trước, cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã nói đến cuộc đất nầy nhưng mọi người khi nghiên cứu về Sấm Ký của cụ cứ mơ mơ hồ hồ nghĩ rằng nó nằm đâu đó ở miền Nam hoặc miền Bắc nước ta.

 

Đọc lại những lời Sấm, suy ngẫm thêm về những điều cụ đã nói, tôi nghĩ nếu quả là đúng thì Đức Thầy sớm muộn gì cũng sẽ mua được cuộc đất đó, dù bây giờ cuộc mua bán còn đang gặp một vài trục trặc. Tôi suy vậy nhưng cũng không dám nói ra. Quả thật, ngày nay cuộc đất đã xong xuôi.

 

Tôi xin ghi lại bài sấm đó ra đây để chư pháp hữu cùng tham vấn. Để một lần nữa thấy được sự linh ứng, hiểu được nhiệm vụ của Đức Thầy chúng ta hơn nữa.

 

“...  Tìm lên đến Thạch Bàn Khê *,

Có đất sinh Thánh bên kia cuối làng

    Phong đăng hòa cốc chứa chan,

. . . . .

    Nhìn xem phong cảnh cũng xinh,

Tả long triều lại có thành đợt vây.

    Hữu hổ uốn khúc giang bày,

Minh đường thất diệu trước bày mặt tai.

    Đằng xa thấy một con voi,

Cúi đầu quen bụi, trông về hồ sau.. . . . . .”

 

* Ghi chú:

Thạch Bàn Khê: Là con suối nước từ khe đá chảy.

 

Nam Mô A Di Đà Phật.

Ngày 21 tháng 7 năm 2002.

 

Nguyễn Kiêm Giáo.

 

Ghi chú: Đức Thầy Từ Minh Đạt tức là Tiến Sĩ Châu Nhật Tân

 

 

voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong