Trang Nhà   Tiểu Sử   Chứng Minh   Tác Phẩm   Tôn Giáo   Văn Hóa   Âm Nhạc   Photos   Bài Viết   Links   Contact

 

ĐỨC THẦY DẠY CON THẤY RA NHIỀU THIẾU SÓT CỦA BẢN THÂN

 

Nam Mô Đức Cha Lành A Di Đà Phật.

Nam Mô Đức Long Hoa Giáo Chủ Di Lạc Tôn Vương Phật.

Nam Mô Đức Đại Thừa Liên Hoa Hóa Thân Minh Vương Phật.

 

 

Kính Bạch Đức Thầy Từ Minh Đạt,

Đức Ngài, Đức Thầy đã bỏ ngôi vị cao quý ở Cõi Thượng lâm phàm xuống cõi Ta Bà mang thân xác phàm ảnh hưởng bởi ngũ hành chịu đau bệnh. Chúng con rất cảm thương Thầy. Giờ đây, tuy sức khỏe kém, Đức Thầy vẫn không quản ngại, vẫn ngày đêm hằng luôn nghĩ cách hoằng độ, cứu độ, dẫn độ nhân sanh, các đệ tử từng chút một. Chúng đệ tử Từ Tôn có duyên may được gặp Đức Ngài, Đức Thầy, tương tự như ngày xưa hơn 2500 năm, các đại đệ tử, các hàng đệ tử đã gặp và tu học theo Đức Phật Thế Tôn. Cái khác là đệ tử ngày nay vừa lo việc đời tại nhà vừa lo tu học.

 

Khoảng một tháng Đức Thầy về thăm quê hương, con không được gặp Đức Thầy nhiều nhưng được Đức Thầy chỉ ra nhiều thiếu sót lỗi lầm của bản thân cần phải trau dồi. Kính Đức Thầy ân xá cho đệ tử vì sự  non kém, vì sự vô minh của con. Con nguyện cố gắng tinh tấn trong công phu và trau dồi phẩm hạnh ngày càng tiến bộ hơn.

 

 

1. Cần học hỏi nhiều để có kiến thức mà làm việc:

Con biết nói sao cho hết những việc Đức Thầy làm, chỉ có Phật mới làm những việc mà người bình thường không thể làm được. Như:

·      Quá khứ, vị lai, thấy biết rõ từng việc, từng người, từng con vật.

·      Vô vi, hữu vi đối với Đức Thầy như nhau, bình thường.

·      Kinh Thánh, kinh sách Phật .... làu thông.

·      Thông hiểu về điện tử, máy móc, hóa chất, ...

·      Nhà địa chất học.

·      Nhà địa lý phong thủy.

·      Cầm Kỳ Thi Họa đều thông thạo.

·      Thầy thuốc tự kê toa hốt thuốc, bổ thuốc, bào chế thuốc cho mình, cho các đệ tử như ung thư, tiểu đường, v.v...

·      Ướp xác, tử vi, bói toán, rành điêu khắc, ...

·      Bộ trí nhớ siêu việt, không quên một điều gì dù thời gian đã qua lâu.

·      Có óc lãnh đạo tổ chức, sáng kiến, ...

·      v.v....

 

Hàng ngàn công việc lớn nhỏ kể về Đức Thầy cũng không hết. Bởi vậy, Đức Thầy rầy con là phải: “Cái đầu óc có chút xíu!” Qua hình ảnh sinh hoạt thường ngày của Đức Thầy nhắc nhở chúng con phải học, học nhiều để có kiến thức mà làm việc.

2.  Biết sửa đổi những thiếu sót lỗi lầm của bản thân:

Đức Thầy nhắc nhở con xem lại bài “Kệ Của Đức Diêu Trì Kim Mẫu” và bài “Kệ Của Tế Công Phật Sống”. Vâng! Con đã xem lại và con nhận biết lỗi, con quỳ hương ăn năn sám hối và xin được tiếp tục tu học:

 

“Con ơi có lỗi phải rèn

Rèn đi rèn lại như kèn tiếp hơi”.

 

Đức Thầy thật tế nhị khi chỉ dạy đệ tử. Tuy nhiên, khi làm sai con biết thế nào là cái chết trong cái sống. Đức Thầy ân xá cho con những thiếu sót lỗi lầm, những suy diễn non dại của con. Có khi bất chợt Đức Thầy hỏi: “Cô Hoạt thấy sao?” Con hết hồn trả lời quên cả xá Đức Thầy, sau đó nghĩ lại không còn nhớ mình đã trả lời như thế nào. Xét lại mình thật là tệ. Biết ý con nên Đức Thầy bảo: “Về ghi lại những gì Thầy dạy vào sổ”.

 

 

3. Có tác phong tư cách để hướng dẫn người cùng tu:

Đức Thầy thường dẫn dụ sự việc đơn giản để làm bài học cho đệ tử. Như:

·      Hãy từ từ, làm cây diêm quẹt chớ đừng nghĩ mình làm mặt trời.

·      Đức Thầy lưu ý các đệ tử phải tu chỉnh đàng hoàng để làm chiếc cầu nối nhân sinh với Đức Thầy, ráng không làm “chiếc cầu mục”, vì như vậy mình không thể hướng dẫn được người vào pháp. Vì:

1.   Một là họ bỏ mình vì mình kém quá.

2.   Hai là họ không xứng đáng là đệ tử vì họ kém, đó cũng là do mình hướng dẫn họ. Xem lại mình!

 

Đến với Đức Thầy, đến với đạo phải là người có tâm cầu đạo, biết lễ phép, lễ nghi. Đến với đạo bằng đời thà đừng đến. Thầy cũng nhắc nhở: “Với Thầy, đời là đời, đạo là đạo rõ ràng.”

 

 

4. Biết quý trọng tình nghĩa:

Đức Thầy kể về sợi dây nịch Cô Dung tặng, người bán hàng rong, chị bán dưa cải dạy Đức Thầy làm dưa hơn mười năm về trước, nay gặp lại. Ngụ ý chỉ đệ tử cái tình nghĩa phải biết quý trọng dù bao lâu, dù bất cứ nơi đâu, trong hoàn cảnh nào mình cũng không phân biệt giai cấp giàu nghèo sang hèn và biết trân trọng những gì mình có được từ người đến với mình. Đức Thầy nhắc phải có trước có sau, có thủy có chung.

 

 

5. Mọi môi trường hoàn cảnh đều là phương tiện pháp rèn luyện tâm tánh:

Đức Thầy dạy con: “Biết người ta xấu vẫn phải đến chơi.” Theo con hiểu, ở môi trường nào mình cũng có thể tu được. Đến với người, học nơi người, cùng với người sửa mình trở về đường ngay nẻo chánh. Từ cái xấu, cái tốt của người, từ mọi hoàn cảnh, nhất là nghịch cảnh, đều là bài học, đều là phương tiện pháp cho mình rèn luyện tâm tánh, sửa đổi những điều không phải của bản thân ngày một tốt đẹp hơn. Điểm chính là mình cùng người tu tiến.

 

 

6. Chỉ dẫn cho nhau để cùng tiến tu:

·      Ngày lễ Sinh Nhật 38 của Đức Thầy, Đức Thầy dạy tất cả các đệ tử hãy xem nhau như anh em một nhà, bỏ qua những việc sai lầm, nâng đỡ nhau lo những việc tới, hỗ trợ cho Sư Tỉ giữ gìn bảo vệ nguồn gốc Đạo ở VN. Còn Đức Thầy lo chung cả thế giới.

·      Đức Thầy dạy tiếp, các đệ tử không được phạm pháp, phạm các tệ nạn xã hội, nếu ai vi phạm sẽ bị xử theo Luật Đạo. Lời giáo huấn thân thương vừa oai nghiêm vừa đánh động vào tâm linh người sai phạm, kẻ có lỗi để răn đe, để ngăn chặn.

 

 

7. Biết dùng trí quán xét sự việc:

Đức Thầy dạy: “Phải động não”, phải dùng trí để quán sát xét đoán mọi việc. Thí dụ như:

 

·      Về tình thương hay lòng vị tha:

Không cho mượn tiền vì thương người, nếu có thì cho luôn. Nhà đất, tài sản của mình, mình có quyền cho hay không, không ai có thể bắt buộc. Đức Thầy cho chìa khóa là phải sáng suốt, đó là cái quyền của mình với sở hữu của mình.

 

·      Về tự chủ bản thân:

Phải làm chủ bản thể của mình, không có phần âm nào được nhập vào, chết rồi thuộc thế giới khác, người âm không nhập vào người dương. Nếu nhập vào sẽ bị Trời đánh liền (Trừ khi có lý do chánh đáng hay được lệnh cho phép). Còn phần nào nói nhập vào người, xưng là ông nầy bà nọ, thì dằn mặt họ hoặc ta thử vỗ vào lưng mạnh một cái cho họ tỉnh lại.

 

Một bài học khác Đức Thầy dạy là do thiên ma hay phần lực họ ở một góc nào đó xa mình, họ dẫn mình vào bằng luồng tư tưởng và mượn mình là cái loa để phát ra tiếng nói do họ xuôi khiến điều khiển quậy phá người, phá đạo, đệ tử phải cảnh giác. Cho nên, bản thân người tu học phải biết làm chủ lấy mình.

 

·      Đồng thời, chúng con còn học được nơi Đức Thầy:

Một lời nói, một hành động, một sự im lặng của Đức Thầy cũng mang nhiều ý nghĩa, ngụ ý dạy đệ tử phải tinh ý biết ý của Đức Thầy mới có thể hiểu được và cũng tùy theo trình độ hiểu thâm sâu hay nông cạn. Lời nói của Đức Thầy cũng làm cho đệ tử cảm thấy đau vì mình làm sai, “đau trong tâm thức” giống như cái dao, cái đục, cục đá mài gọt giũa, đục đẻo, mài cho tác phẩm được hoàn thiện.

 

 

 

 

8. Về việc làm của bản thân:

·      Một hôm, vừa bước vào phòng con nghe Đức Thầy dạy: “Cho Cô Hoạt ký tên vào!” Sau đó, Đức Thầy vừa cười vừa nói: “Có biết gì không mà ký?” Lời Đức Thầy nhắc nhở con khi làm việc gì phải biết về việc mình làm.

·      Đang khi làm một số việc, Đức Thầy dạy con: “Làm tới đó thôi!” Đức Thầy nhắc nhở con làm những việc thuộc phạm vi ranh giới của mình, vị trí của mình, không xâm phạm lấn qua ranh giới của người khác không phải việc của mình. Lời Đức Thầy thấm sâu vào tận tâm trí con như nhát dao gọt giũa tới xương tủy, mà trước đây con từng phạm phải.

 

 

9. Biết mở lòng vị tha và luôn tinh tấn trong tu học:

Đức Thầy quan tâm lo lắng cho từng người thành viên trong gia đình, cho bà con trong họ nội ngoại, mồ mả tổ tiên, ... chỉ dẫn dạy dỗ cho từng đệ tử đến học với Đức Thầy. Đức Thầy nói quá trễ rồi, thời gian để tu không còn lâu nữa, bây giờ mới bắt đầu phải chạy nước rút. Biết ngày mai chết, ngày tận thế đến, hôm nay vẫn phải làm vẫn phải lo tu. Việc làm và lời Đức Thầy dạy nhắc nhở con phải biết mở lòng vị tha đến với người và luôn luôn tinh tấn trong tu học dù gặp phải nhiều khó khăn.

 

 

10. Bài học về địa lý phong thủy:

Một bài học khác là cuộc đất của Chị C., một pháp hữu ở Việt Nam. Chị xây nhà lớn như dinh thự để kinh doanh, làm nhà hàng ăn uống, một trệt một lầu có cách bố trí giống nhau. Nhà xây có bề ngang không có chiều sâu giống như cái hộp rỗng. Tầng trên có Ngôi Tam Bảo, không ngay giữa nhà, cửa phòng vệ sinh nhìn ra Ngôi (không tốt) bên trái. Tầng dưới đất, thờ Thần Tài. Sau bếp có thờ Ngôi Đức Đông Trù. Từ “balcon” nhìn xuống phía trước là con đường vòng ra cổng trái. Bên phải nhà là sân golf hẹp sát dòng sông, sông ôm cuộc đất thẳng ra đường lộ trên là chiếc cầu. Bên trái nhà là vườn cây ăn trái, có hàng rào kẽm bao bọc luôn sau nhà, giáp sông phải, có cửa mở ra vườn. Sân golf có cửa mở xuống sông không đều với cửa ra vườn. Đất được rào hai bên nhà không đều nhau như hai tay.

 

Phía trước nhà ôm góc trái con đường ra cổng có hòn non bộ được xếp lại từ đá quái thạch (cổ quái), là đá chết, đá không sinh sản thêm, thành hình một đầu con rồng có sừng có răng. Ngay miệng rồng có nước chảy ra màu đỏ, vàng đục, mặt hướng về phía nhà. Phía sau nhà đào ao nuôi cá hai ngăn.

 

Khi đào mống làm nhà phát hiện nhiều mảnh gỗ ván hòm có chỗ còn bộ xương người không toàn vẹn. Chị C. trình Đức Thầy trước khi mua đất đã giao cho chủ trước lấy cốt  đi hết, còn sót một bộ Chị cho lấy chôn đi nơi khác và cho vào hủ để vào chùa. Nhà xây dựng xong ở được mấy tháng sau Ba chết, Má chết, làm ăn không khá và lỗ lã.

 

Sau khi qua một vòng quan sát, Đức Thầy chỉ ra những điểm không hay như: Vị trí Ngôi Tam Bảo không trấn giữ được ngôi nhà. Vị trí Ngôi Đức Đông Trù không bị trộm ngoài cũng bị trộm trong nhà. Dòng sông ôm cuộc đất như mình rồng bị cắt bởi chiếc cầu. Đầu rồng bằng đá cổ quái chứng tỏ rồng đã chết. Miệng rồng có nước chảy ra màu đỏ – vàng. Căn nhà lớn nhưng các phần nhà cùng vườn đất không đồng đều, thêm vào là vòng rào quanh nhà như cái chuồng nhỏ hẹp. Cả một vùng đất lớn chỉ có nhà mình to như gà mẹ ấp gà con, khi có tai họa thì gà mẹ lãnh hết. Cộng thêm oán khí từ các cái chết không toàn vẹn (giết nhau) trong cuộc đất họ vẫn còn ở đó,....

 

Sau hết, Đức Thầy chỉ ra cách giải tạm thời và khuyên tất cả người trong nhà phải thành tâm tu học. Đức Thầy dạy: Nếu không trấn lại các thế, người trong nhà không tu, thì kể như cuộc đời đến đây chấm dứt mạng, làm ăn đi xuống, v.v...

 

 

11. Bài học về vô vi:

·      Về người chết:

Đức Thầy cho biết các phần vô vi đông nghẹt, sắp hàng kín tính theo đường chân trời chờ Đức Thầy cho đi tu học. Đức Thầy cho biết, người chết không phải tới 49 ngày ở địa ngục được xét duyệt, nói là nói theo thế gian cho có thôi, chớ khi có tội phải ở dưới đó chờ hoài trong đói lạnh, bị đánh đập cả ngàn năm rất khổ sở, phải đợi đủ mặt nguyên bị cáo mới được xử, vì người ta còn trên dương gian.

 

·      Về các phần lực trong vô vi:

Các phần lực trong vô vi, họ không nói không làm được, chỉ có hình ảnh trước khi chết lưu lại trong cái thức, như: Khi bị tai nạn, bị chảy máu tay, chân, đầu, mặt, họ đau họ cảm giác lúc đó và khi đã chết sẽ hiện ra hình ảnh nầy trong vô vi.

 

Một bài học hay cho các đệ tử nhân có sự việc các phần lực nhập, của nhóm đạo Qui Nhơn. Những điều mắt thấy tai nghe như đang ở trong truyện thần tiên nhưng là sự thật của thế gian vào thế kỷ 21. Đức Thầy biết và nói chuyện với vô vi thông qua người làm cái loa phát ra tiếng nói, hành động. Từ vô vi nói ra cho các đệ tử biết các việc quanh mình, biết Đức Ngài (Đức Pháp Chủ), Đức Thầy là Đức Long Hoa Giáo Chủ Di Lạc Tôn Vương Phật. Đức Thầy dạy:

·      Thầy Từ Tri Nguyên điểm đưa phần lực, vị 10 tuổi, đi tu.

·      Thầy Từ Thiện Khanh điểm cho phần lực, vị 8 tuổi.

·      Thầy Từ Minh Hạnh Toàn nguyện nước cho uống.

·      “Đi tu sau xuống làm việc và sắc phong cho”. Cả hai vị đồng chịu đi tu.

 

Đức Thầy dặn: Trong gia đình Chú Thiện, các phụ nữ không nên để có thai trong hai năm, nếu có phải phá, bằng không các phần lực cướp bào thai để vào quậy phá đạo. Tàu bị chìm là do các lỗ đinh nhỏ, không để ý.

 

12. Vắn tắt:

Từ các bài học mà con được học với Đức Thầy, cùng với các sự việc mà Đức Thầy đã làm trong khoảng một tháng vừa qua: Con nhận thấy đệ tử được diễm phúc được gặp Đức Ngài – Đức Thầy, không những được dạy cho tu học trực tiếp lại còn ban Bảo Pháp và được truyền làm những việc giúp đời, giúp chúng sanh. Với sự chỉ dạy của Đức Thầy, của các huynh trưởng, con noi gương Đức Thầy học trong đời sống thầm lặng hay bất cứ nơi đâu trên đường xuôi ngược thành phố thôn quê, luôn gieo mầm xanh cây thiện cho người hữu duyên để có thể được làm cây diêm quẹt như Đức Thầy đã dạy con.

 

Hơn một tháng trôi qua nhanh, công việc, thắc mắc, sự kiện lần lượt là những bài học hay để lại cho các đệ tử. Tùy duyên may hay không để được nghe thấy các bài học, vì không phải lúc nào cũng được ở gần bên Đức Thầy. Sáng, trưa, chiều, tối, bất cứ nơi đâu cũng là bài học cho từng đệ tử và cách hành sử giúp cho đệ tử thông suốt trong hoàn cảnh của mình.

 

Sắp đến ngày trở về Hoa Kỳ, Đức Thầy ban đệ tử các tượng Phật (để làm mặt dây chuyền). Đức Thầy còn ban thêm cho thân nhân của đệ tử. Gần ngày về Hoa Kỳ, Đức Thầy chăm sóc và nói chuyện với chú khỉ hai cù lần và các chú chim. Tâm con thanh tịnh lạ, con liên tưởng đến Đức Thầy bảo phải gột rửa tâm tánh mình cho sạch hết chất dơ.

 

Đức Thầy tạm biệt thành phố, tạm biệt Việt Nam. Hình ảnh Đức Thầy ngày về áo vàng quần trắng, ngày đi áo trắng quần vàng. Màu vàng của nhà Sư – của Minh Sư đậm nét trong lòng người đệ tử Từ Tôn.

Nam Mô A Di Đà Phật.

 

 

 

Nguyễn Thị Hoạt.

 

Ghi chú: Đức Thầy Từ Minh Đạt tức là Tiến Sĩ Châu Nhật Tân.

[Back]

 
voviology
Trang Nhà | Tiểu Sử | Chứng Minh | Tác Phấm | Tôn Giáo | Văn Hóa | Âm Nhạc | Photos | Bài Viết | Links | Contact
Copyright © 2006 www.voviology.org. All Rights Reserved. Designed by Cynthia Duong