THẦY DẠY TÔI VỀ HẠNH TỪ BI

 

Vào năm 1998, khi Thầy về Việt Nam. Vào một buổi chiều Thầy bảo tôi chở Thầy đi mua các con thú ngoài chợ Lê Hồng Phong, thời gian đó Thầy rất hay đi mua thú như rùa, kỳ dông, tắc kè,…... Tôi cũng không biết hôm đó Thầy sẽ mua con ǵ, khi ra đến chợ, Thầy đi ṿng qua các gian hàng và hỏi mua trăn.

 

Đi đến một gian hàng có rất nhiều trăn, Thầy xem qua một lượt nhưng không mua, Thầy lại đi một ṿng nữa nhưng cũng không mua. Tôi thấy Thầy dừng lại, rồi quyết định băng qua đường đi đến một cửa hiệu chuyên bán rất nhiều loại chim cảnh, tôi ngạc nhiên v́ không hiểu Thầy muốn mua trăn mà sao lại đi đến tiệm bán chim cảnh trong khi bên kia đường th́ có rất nhiều trăn nhưng Thầy không mua.

 

Thầy hỏi người chủ tiệm có bán trăn không? Người chủ nói có và đem từ trong góc nhà ra một con trăn lớn dài khoảng một mét. Tôi nh́n con trăn này sao mà nó không giống trăn, v́ cái đầu th́ h́nh tam giác, lưỡi th́ dài nhọn cũng không giống trăn nốt, nh́n tướng nó rất dữ (V́ trước đây dưới quê tôi cũng hay gặp trăn nên biết trăn nó có đầu tṛn, mắt hiền chứ không như con trăn này, con trăn này có lẽ là một loài giống trăn nhưng dữ hơn. Tôi rất thắc mắc nhưng v́ người bán cứ nhất quyết là con trăn nên tôi cũng không nói ǵ. Thầy xem xét một lúc rồi quyết định mua con trăn đó, Thầy c̣n mua thêm một ít tắc kè nữa rồi ra về.

 

Ra về đến nhà, mọi người điều đến xem, người th́ nói nó không phải là trăn, người th́ nói nó là trăn, người th́ nói sao Thầy lại mua chi mấy con dữ thế này,…. Thầy vẫn im lặng không nói ǵ.

 

Con trăn vẫn được nuôi nấng đàng hoàng trong một lồng rộng, nhưng mấy ngày đó nó không ăn nên bắt đầu ốm và chậm chạp, cho nó ăn bất cứ thứ ǵ nó cũng không thèm ăn. Có người nói phải cho nó ăn con ǵ c̣n sống hay thịt sống th́ nó mới chịu ăn.

 

Một buổi chiều khi tôi ghé nhà tôi thấy có một con gà con sắp chết nằm trong lồng trăn, tôi mới hỏi th́ biết là để cho trăn ăn. Trong ḷng tôi cảm thấy rất thương con gà con đó, biết là nó rất yếu rồi, sắp chết đến nơi rồi, nhưng khi nh́n thấy cảnh đó tôi không nỡ. Không nỡ nh́n thấy con gà sẽ bị con trăn ăn sống như vậy, hơn nữa tôi cảm nhận được con gà cũng đang run sợ v́ biết ḿnh đang làm mồi cho kẻ khác, nó đứng khép nép vào một góc lồng buồn bă.

 

Tôi buồn bă khi đứng nh́n hoàn cảnh của con gà, muốn bắt nó ra nhưng lại nghĩ ḿnh làm vậy có ai nói ǵ không, v́ không nghe ai đề cập đến chuyện này cả, mà có bắt nó ra th́ nó cũng chết.

 

C̣n con trăn nữa nó đă mấy ngày không ăn rồi nếu nó không ăn th́ nó cũng chết. Nhưng có một cái lạ là con trăn mặc dù đă đói mấy ngày nhưng nó cũng không ăn con gà, nó cứ nằm nh́n con gà mà không có ư định tấn công, mà nó cũng không cho ai bắt con gà đó ra, v́ tôi cũng đă thử lấy cây định khều con gà ra nhưng con trăn liền có phản ứng là muốn nuốt ngay con gà.

 

Tôi không bắt con gà ra nữa, tôi bỏ đi mà ḷng th́ luôn nghĩ đến hoàn cảnh con gà con đó, tôi chỉ c̣n biết cầu nguyện cho con gà sau khi chết đi sẽ được ân lành, được nhẹ nhàng. Tôi nghĩ âu đó cũng là nghiệp của con gà đó vậy.

 

Một lúc sau, tôi nghe bé Trường khóc đ̣i mọi người phải bắt con gà đó ra. Bé Trường đă đứng nh́n con gà đó từ trước khi tôi đến từ trưa cho đến chiều, bé Trường cứ khóc nằng nặc đ̣i phải bắt con gà ra. Thấy như vậy Thầy mới kêu anh Tiến bắt con gà ra. Con trăn rất dữ nó nhất định không cho Tiến bắt con gà, nó làm dữ, cắn vào tay anh Tiến một cái. Cuối cùng th́ con gà cũng được lấy ra. Con gà th́ được bé Trường chăm sóc, được mấy ngày th́ con gà cũng chết, c̣n con trăn v́ không chịu ăn uống ǵ sau đó cũng chết.

 

Sau lúc đó tôi chợt nhận ra ḿnh c̣n quá ích kỷ, ḷng từ bi của ḿnh chưa thật đúng. Thấy người bị nạn không ra tay cứu giúp mà chỉ biết đứng đó nh́n và cầu nguyện. C̣n bé Trường cho dù c̣n rất nhỏ tuổi, nhưng đă có hành động cụ thể để cứu con gà ra.

 

Cái nh́n, cái thương cảm trong ḷng ḿnh nó không cứu được người, muốn cứu được người phải bằng cái hành cụ thể. Ḿnh nghĩ mọi người xung quanh không ai nói, không ai làm th́ ḿnh cũng mặc kệ, rồi ai sẽ làm đây? Ai sẽ ra tay cứu giúp đây? Ḿnh chỉ thương cảm, cầu mong ai đó làm ơn cứu giúp người ta với! Tôi xin anh, tôi xin chị làm ơn giúp người đó với, nhưng cái chính là ḿnh lại không làm, tại sao phải cầu người khác cứu giúp trong khi ḿnh cũng làm được?

 

Tôi thật sự thấm thía bài học mà Thầy đă đem lại cho tôi, cho mọi người. Thầy tạo ra bài học cụ thể cho mọi người cùng học cùng thấy, rồi mọi người sẽ có được bài học cho riêng ḿnh. Số phận, ân oán của hai con vật cuối cùng cũng được giải quyết bằng cách nhẹ nhàng hơn. Con trăn đă không ăn thịt con gà, mặc dù nó không muốn ai bênh vực con gà. C̣n con gà th́ cũng không phải chết v́ cảnh dữ, mà nó được chết trong an lành, trong t́nh thương.

 

 

 

TỪ MINH HẠNH TOÀN