XÚI” NGƯỜI GẶP THẦY!

 

Vừa bước vào nhà, sau khi cô Bảo Yến xá lễ Ngôi Tam Bảo xong. Đức Thầy hỏi liền cô Bảo Yến:

- Có phải cô xúi vị cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà đến gặp Thầy phải không?

Sửng sốt với câu hỏi của Đức Thầy, cô Bảo Yến nói:

- Thật ḷng, mấy hôm trước Yến có nguyện thầm là anh ấy đến gặp Thầy!

Cô nói tiếp với các vị trong nhà:

- Anh Lê Hựu Hà là em rể của Yến và mất cách đây khoảng 4 năm. Anh mất tại bàn làm việc computer. Lúc anh c̣n sống, Yến thương con người chân chất của anh ta. Yến không biết sự sống “bên kia” của anh ấy như thế nào, có được sung sướng hay không. Bởi vậy, khi Yến được đến với Thầy và Yến nguyện thầm anh ấy hăy đến để được Thầy giúp. Cách đây vài đêm, Yến cảm nhận được điều nầy…

Cô thưa với Đức Thầy:

- Xin Thầy hăy giúp anh ấy.

Đức Thầy dạy:

- Nhân chuyện nầy và để làm bài học cho cô, cho các vị, Thầy cho cô mượn “radio” để tiếp chuyện với vị đó.

 

Tối đến, cô Bảo Yến tiếp chuyện với cố nhạc nhạc sĩ Lê Hựu Hà qua một vị thứ ba tức “radio” Đức Thầy cho phép mượn nghe. Cô nh́n nhận những ǵ vị thứ ba nầy nói là những câu văn, từ ngữ của vị cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà lúc sinh tiền thường nói với cô. V́ vị thứ ba nầy rất b́nh dân, chân chất, chưa từng gặp và biết một điều ǵ về anh Hà. Cô Bảo Yến hỏi thêm:

- Anh Hà bây giờ thế nào?

Cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà đáp:

- Được đi thong dong…

Cô Bảo Yến hỏi:

- Anh có về thăm nhà và hai đứa con không?

Cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà:

- Vào ngày giỗ…

Cô Bảo Yến :

- Hôm tŕnh diễn cho trung tâm Asia ở Houston và Yến có hát bài của anh. Anh có đến nghe không?

Cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà:

- Có!

 

Măi lo nói chuyện, chắc có lẽ v́ t́nh thân sống dậy nên cô Yến hứa giúp cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà nhiều điều mà chính bản thân cô chưa biết có thực hiện được không. Đức Thầy liền dạy:

- Cô Yến! Hứa giúp vị nầy nhưng cô không biết thời gian gặp Thầy là bao lâu? Không biết lúc vị nầy xử, c̣n thời gian gặp Thầy không. Nhiều lúc phải đợi người sống mất rồi mới xử… Vị nầy không bị trói buộc, đi thong dong v́ đang đợi xử.

 

Đức Thầy dạy tiếp:

- Nhân chuyện hôm nay làm bài học và v́ t́nh thân cô Yến với vị nên Thầy giúp.  Vị hên không bị c̣ng và trong thời gian nầy có cơ hội không vướng bận, sợ lúc bị xử lật tung ra những đời trước lúc đó chới với. Cơ hội nầy tốt nhất thay v́ đi qua lại hăy Lập Hạnh, Thầy nhờ Chư Vị giúp. Về khuyên con cháu, bạn bè, thân nhân hướng đến con đường Chánh Đạo và vị sẽ được hưởng theo. Thầy dạy vị nầy là dạy chung cho các vị “kia” đi kiếm điểm. Vị nầy mất 4 năm rồi và đă mất 4 năm thời gian kiếm điểm – lập Hạnh.

Cô Bảo Yến hỏi:

- Yến có “xúi” anh Hà đến gặp Thầy nhưng làm sao anh biết và từ bên Việt Nam đến t́m Thầy?

Đức Thầy dạy:

- Khi người ta đau khổ và nghĩ có một lối thoát, người ta sẽ chụp lấy. Khi đó, dù là sự rung động của chiếc lá rơi, người ta vẫn nh́n thấy và chụp bắt. Xúi là một việc nhưng người trong Vô Vi nh́n biết rơ hơn và biết ai thật, ai giả. Người “âm” tâm ư hướng đến cô Y. nên thấy người ta đứng trước pḥng ngủ. Thật ra, không phải vậy v́ thế giới vật lư và không vật lư hoàn toàn khác nhau. Nhiều lúc cách xa trăm, ngàn dặm… Người trong vô vi - phần âm, phải có sự cho phép và Tâm cầu mới đến nơi Thầy được. Phải có Tâm cầu Đạo, cầu tu học và phải có người như vậy mới là cái cầu đến Thầy. Tạo Hạnh Lành, giúp chúng sanh, giúp gia đ́nh Chuyển Tâm tu học, là cái cầu mới. Thầy không thể chuyển đổi được nếu các vị không có Công Hạnh. Người ta có Công Hạnh, ḿnh được hưởng theo. Phải Lập Hạnh, tận dụng thời gian Lập Hạnh!

 

Đức Thầy dạy thêm:

- Tại sao có người nh́n thấy phần Âm bên kia? Thấy phần “bên kia” có 3 trường hợp: Thứ nhất, khi gần chết, thể vía xuất ra. Thứ hai, thể vía bị soi lũng. Thứ ba, bị nhiễm ḍng điển, nh́n bằng cặp mắt của phần âm”. Sự thấy đúng nhất chỉ khi nào Tâm Định! Tại sao có người chết trận khi về nhà b́nh thường, có người mặt mày máu me, bị đứt đầu…? Con người ta mất, phần hồn không c̣n thể xác nữa. Đó là họ c̣n bám dính vào thể xác!…

 

Đang giảng dạy, đột nhiên Đức Thầy hỏi:

- Có vị nào biết tác giả của một bài hát có đoạn: “… thà là chim trên rừng ... ta không thèm làm người…”.

Cô Bảo Yến nói:

- Bài đó do anh Lê Hựu Hà sáng tác, thưa Thầy.

Đức Thầy lặng yên khi nghe điều nầy và sự lặng yên làm tất cả các vị hiện diện lo sợ một điềm chẳng lành… Đức Thầy dạy:

- Chúng sinh Vô Minh, kẹt vào điểm nầy th́ ḿnh cũng bị kẹt.

 

Đức Thầy bảo cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà quỳ trước Ngôi Tam Bảo xin Ơn Trên ân xá. Tiếp đó, Đức Thầy cùng tất cả các vị có mặt đồng cầu xin Thiêng Liêng ân xá cho vị nầy và tất cả chúng sinh, v́ Vô Minh! Một hồi lâu sau lễ cầu nguyện, Đức Thầy hỏi:

- Các vị có nhận được sự “nặng” không?

Các vị đồng đáp:

- Dạ, có!

Đức Thầy dạy:

- Nhận được sự nặng, biết được lúc xử sao!”. Một món đồ nặng cầm trong tay nếu buông ra, nặng sẽ rớt xuống và đâu có bay lên. Buông ra là lúc xử!

 

 

 

Đại Hùng Linh Điện, ngày 06.09.2007.

Từ Minh Quư  ghi lại.